<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	>

<channel>
	<title>It's blog</title>
	<atom:link href="http://blog.nmthuan.com/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://blog.nmthuan.com</link>
	<description>It's from a Vietnamese blogger</description>
	<pubDate>Tue, 16 Sep 2008 08:50:26 +0000</pubDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.6.2</generator>
	<language>en</language>
			<item>
		<title>Tình yêu diệu kỳ - Nhật Tinh Anh</title>
		<link>http://blog.nmthuan.com/tan-man/tinh-yeu-dieu-ky-nhat-tinh-anh.aspx</link>
		<comments>http://blog.nmthuan.com/tan-man/tinh-yeu-dieu-ky-nhat-tinh-anh.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 16 Sep 2008 08:33:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<category><![CDATA[music]]></category>

		<category><![CDATA[tinh yeu dieu ky]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/tinh-yeu-dieu-ky---nhat-tinh-anh.aspx</guid>
		<description><![CDATA[Hôm trước đi đám cưới một người bạn trong công ty, vô tình nghe được bài hát này, lời bài hát khá hay và dễ thương, rất phù hợp dành cho các cặp đôi yêu nhau. Bạn hãy nghe và cảm nhận đi nhé

Đêm nay anh nhớ em,
Anh ngước lên hỏi sao trên trời.
Sao lung [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hôm trước đi đám cưới một người bạn trong công ty, vô tình nghe được bài hát này, lời bài hát khá hay và dễ thương, rất phù hợp dành cho các cặp đôi yêu nhau. Bạn hãy nghe và cảm nhận đi nhé</p>
<p><object classid="clsid:6bf52a52-394a-11d3-b153-00c04f79faa6" width="100" height="100" codebase="http://activex.microsoft.com/activex/controls/mplayer/en/nsmp2inf.cab#Version=5,1,52,701"><param name="name" value="NSPlay&quot;" /><param name="url" value="http://nmthuan.com/download/Tinh-Yeu-Dieu-Ky.mp3" /><embed type="application/x-mplayer2" width="100" height="100" src="http://nmthuan.com/download/Tinh-Yeu-Dieu-Ky.mp3" name="NSPlay&quot;"></embed></object><br />
<span id="more-88"></span>Đêm nay anh nhớ em,<br />
Anh ngước lên hỏi sao trên trời.<br />
Sao lung linh sáng tươi,<br />
Hình bóng em trong tim anh đó.</p>
<p>Ta trao nhau tiếng yêu,<br />
Nguyện mãi yêu mỗi em trong đời.<br />
Xa xăm trong giấc mơ<br />
Người dấu yêu có mơ về anh?</p>
<p>ĐK:</p>
<p>Yêu là sẽ bên nhau trọn đời<br />
Chẳng bao giờ lìa xa nhau dù cho bao đổi thay.<br />
Cho ngày sẽ trôi qua êm đềm<br />
Và tiếng cười sẽ theo ta từng ngày.</p>
<p>***<br />
Mai đây khi nắng lên<br />
Ta nằm tay bước trên đường dài.<br />
Đưa nhau qua khó khăn<br />
Đời sẽ như đôi ta mơ ước.</p>
<p>Nhân gian luôn đổi thay<br />
Tình chúng ta biết bao diệu kì.<br />
Bay đi trong ánh dương<br />
Dìu dắt nhau đến nơi hằng mơ.</p>
<p>(ĐK)</p>
<p>Nguồn: http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Tinh-Yeu-Dieu-Ky.IWZD078E.html</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.nmthuan.com/tan-man/tinh-yeu-dieu-ky-nhat-tinh-anh.aspx/feed</wfw:commentRss>
<enclosure url="http://nmthuan.com/download/Tinh-Yeu-Dieu-Ky.mp3" length="3960025" type="audio/mpeg" />
		</item>
		<item>
		<title>Yêu cũng được, không yêu cũng không sao!</title>
		<link>http://blog.nmthuan.com/nhieu-chuyen/yeu-cung-duoc-khong-yeu-cung-khong-sao.aspx</link>
		<comments>http://blog.nmthuan.com/nhieu-chuyen/yeu-cung-duoc-khong-yeu-cung-khong-sao.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 16 Aug 2008 05:35:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>

		<category><![CDATA[Nhiều chuyện]]></category>

		<category><![CDATA[love]]></category>

		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/van-hoc/yeu-cung-duoc-khong-yeu-cung-khong-sao.aspx</guid>
		<description><![CDATA[







TT - Phải chăng đây là một kiểu suy nghĩ nửa vời nhưng an toàn cho những trái tim sợ mất mát, chia ly trong tình yêu?
Không kỳ vọng, không xác định sự ràng buộc, không mơ tưởng một chặng đường dài cho chuyến xe tình yêu&#8230; Họ níu chân nhau tạm thời và sánh [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="pHead">
<table style="border-collapse: separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img class="lImage" onclick="return showImage(this.src)" src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=280429" border="0" alt="" hspace="0" width="200" height="200" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>TT - Phải chăng đây là một kiểu suy nghĩ nửa vời nhưng an toàn cho những trái tim sợ mất mát, chia ly trong tình yêu?</p>
<p class="pBody">Không kỳ vọng, không xác định sự ràng buộc, không mơ tưởng một chặng đường dài cho chuyến xe tình yêu&#8230; Họ níu chân nhau tạm thời và sánh bước trên vài đoạn ngắn như tình nhân, rồi chia tay mà không biết mình đã từng yêu hay chỉ là tựa khẽ vào nhau lúc mỏi&#8230;</p>
<p class="pInterTitle"><strong>Tình đến rồi đi</strong></p>
<p class="pBody">Khi hai người khác giới gắn bó với nhau bởi lẽ gì thì chỉ có chính bản thân họ biết rõ nhất. Và khi họ quyết định tách khỏi nhau, &#8220;chàng rẽ trái, nàng rẽ phải&#8221; cũng chỉ có họ là hiểu rõ nhất. Có nhiều hay không những ghép nối hờ hững giữa hai trái tim từng chung nhịp đập? Nhiều hay không những cặp đôi cận kề nhau mà luôn tâm niệm &#8220;Yêu cũng được, không yêu cũng chẳng sao&#8221;?</p>
<p><span id="more-76"></span><br />
&#8220;Người yêu cũ của tôi rất đẹp, nhà giàu, công việc tốt nên cô ấy quan niệm:&#8221;Yêu hay không yêu, sao cũng được&#8221;. Điều đó khiến tôi rất buồn và yêu làm gì khi với cô ấy tình yêu không có nhiều ý nghĩa…&#8221; - Bình, 26 tuổi, kể về tình cũ của mình, giọng pha một chút chán nản, tiếc nuối.</p>
<p class="pBody">Một bạn nữ nickname là Cún cũng buồn rầu tâm sự: &#8220;Em đã yêu một người, rất yêu! Nhưng mới đầu, khi đến với anh ấy, em nghĩ yêu hay không yêu cũng không thành vấn đề, cái chính là vui vẻ nên đã không hề xem trọng tình yêu. Cho đến khi anh ấy bỏ đi em mới biết mình đã yêu thật nhiều…&#8221;. Hầu như lúc nào ở một mình Cún cũng nhớ đến tình yêu đã mất của mình và không ngăn được nước mắt.</p>
<p>Khi đến với nhau, những bạn trẻ như Cún tự hình thành trong tư tưởng của mình ý thức coi nhẹ tình yêu để khỏi phải đau đớn nếu lỡ đổ vỡ, chia tay. Cũng tương đồng với việc tạo điều kiện cho &#8220;đường ai nấy đi&#8221; sớm hơn. Vì đã không chăm chút lúc cây tình yêu lớn lên, không cho cây phát triển và bám rễ sâu hơn trong tim, đợi đến lúc nó héo úa mới chợt tiếc nuối. Một thân cây đã chết khô thì dù có nhỏ bao nhiêu nước mắt cũng không thể cứu sống được. Nghĩ rằng những người ngồi khóc thương mối tình chết yểu bởi sự lơ đễnh của mình sẽ không hề ít trong nhịp sống hiện đại ngày nay.</p>
<p><strong>Khúc hát cô đơn…</strong></p>
<p><strong></strong>Cách đây không lâu một nữ ca sĩ đã bị chê tơi bời khi hát câu: &#8220;Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề hối tiếc&#8221;. Song những biến thể của việc xem nhẹ tình yêu dường như ngày càng nhiều và dần dà được xã hội tiếp nhận một cách tự nhiên không còn bị sốc, bị nghẹn.</p>
<p class="pBody">Tìm trên Google những cụm từ thể hiện quan niệm xem nhẹ chữ tình theo kiểu &#8220;không yêu cũng chẳng sao&#8221;, chúng ta sẽ được vô số kết quả từ những entry hối hận đẫm nước mắt khi để tình vụt bay xa, những bài viết nhìn lại lòng mình lúc cô độc… Nếu đã từng yêu đương một cách uể oải hẳn bạn đã từng làm đau người khác hoặc làm đau chính mình. Một số ít bạn giữ được quan điểm yêu…vô cảm, không để tình yêu lấn lướt công việc và không bị thất tình bi lụy như nhiều người trẻ khác lại chưa hề biết yêu say đắm là như thế nào.</p>
<p class="pBody">Vì đã không thật lòng với tình yêu, không thật lòng với người đời nên hệ quả của việc đơn côi nơi cuối đoạn đường tình là tất yếu. Có đúng là họ đã không mong đợi gì khi đến với nhau? Có đúng là họ đã không hề hối tiếc khi rời xa nhau? Hiện tại có thể dối người, dối ngay cả bản thân mình, song có dối gạt được tương lai? Họ sẽ ra sao nếu tiếp tục giữ trong đầu cái tư tưởng hờ hững giết chết tình yêu đó?</p>
<p><strong>Nhìn lại…</strong></p>
<p><strong></strong>Ngày xưa người ta yêu hết mình, sống chết cho tình yêu. Ngày nay đã khác rất nhiều, người ta không tin tưởng, nghi kỵ và đề phòng lẫn nhau đến mức giữa hai người yêu nhau là hai thế giới nội tâm hoàn toàn khác biệt, mỗi người chất chứa những lo sợ, toan tính riêng.</p>
<p class="pBody">Hôm qua bạn đã để mất tình yêu vì sự lơ đễnh. Hôm nay tình yêu của bạn lại héo tàn vì đã quên chăm sóc. Ngày mai liệu bạn có để tình yêu trôi tuột đi lần nữa vì luôn nghĩ &#8220;yêu cũng được, không yêu cũng chẳng sao&#8221;? Thế thì đến với nhau cũng được, không đến cũng chẳng sao. Gặp nhau cũng được, không gặp cũng chẳng sao. Và tốt nhất bạn đừng gặp ai nữa, nếu không sẽ rất dễ nảy sinh những cuộc tình chóng vánh, không tồn tại chữ &#8220;yêu&#8221;. Tì vết trong tim bạn sẽ ngày càng hằn sâu nỗi ám ảnh của bất hạnh, cô độc.</p>
<p class="pBody">Hạnh phúc của tình yêu không phải là trái ngọt chín sẵn đâu đó mà bạn chờ hái. Muốn có được trái ngọt không cách nào khác bạn phải dày công nuôi dưỡng, chăm chút. Và không phải bắt đầu từ người khác mà chính bạn phải thay đổi tư duy của mình về tình yêu. Khi bạn hát rằng &#8220;Tình yêu đến em mong đợi nhiều, tình yêu đi em vô cùng hối tiếc&#8221;, tin rằng bạn sẽ hạnh phúc với tình yêu.</p>
<p class="pAuthor">KENG</p>
<p class="pAuthor"><strong>Bình luận:</strong> Tình yêu là một điều hết sức tốt đẹp của cuộc sống, do đó khi có cơ hội và có một tình yêu thật sự với một ai đó thì bạn phải biết nắm lấy và đừng bao giờ buông ra. Một ngày nào đó bạn sẽ phải hối hận đấy.</p>
<p class="pAuthor"><strong>Nguồn:</strong> http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=273822&amp;ChannelID=194</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.nmthuan.com/nhieu-chuyen/yeu-cung-duoc-khong-yeu-cung-khong-sao.aspx/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Sôi động Olympics dành cho chuột lang</title>
		<link>http://blog.nmthuan.com/thu-gian/soi-dong-olympics-danh-cho-chuot-lang.aspx</link>
		<comments>http://blog.nmthuan.com/thu-gian/soi-dong-olympics-danh-cho-chuot-lang.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 08 Aug 2008 02:01:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>

		<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/soi-dong-olympics-danh-chochuot-lang.aspx</guid>
		<description><![CDATA[&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;
Không chỉ con người mới tranh tài tại các sự kiện thể thao lớn. Trong khi cả thế giới đang hướng về Trung Quốc để chờ đón Thế vận hội Bắc Kinh 2008 thì có một Olympic khác đang diễn ra cũng sôi động không kém, nhưng là dành cho… chuột lang!&#160;&#160;

&#160;

Những bức ảnh mới [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img id="StoryAvatar" class="alignnone" style="border: 0pt none; margin: 5px; height: 150px; width: 120px; float: left;" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang7808.jpg" alt="left" />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>
<p><span id="lbTeaser" class="story_teaser">Không chỉ con người mới tranh tài tại các sự kiện thể thao lớn. Trong khi cả thế giới đang hướng về Trung Quốc để chờ đón Thế vận hội Bắc Kinh 2008 thì có một Olympic khác đang diễn ra cũng sôi động không kém, nhưng là dành cho… chuột lang!</span>&nbsp;&nbsp;</p>
<p><span id="more-53"></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang78081.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p>Những bức ảnh mới lần đầu tiên được tiết lộ cho thấy, người bạn tin cậy nhất của con người - chuột lang, đang tham dự một cuộc thi thường niên mang tên Thế vận hội của chuột lang - Guinea Pig Games (GPG)&lt;</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang78082.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;">Các vận động viên của Thế vận hội cũng nỗ lực hết mình để giành các huy chương vàng, bạc và đồng.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang78083.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;">Cũng giống như Olympic của con người, GPG bao gồm nhiều môn thi đấu khác nhau như đua xe, bắn cung, nhảy vượt xà, cầu lông, bơi lội, bóng bàn, điền kinh…</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang78084.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;">Một trận thi đấu cầu lông.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang78085.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang78086.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;">Hai vận động viên thi bơi.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang78087.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;">Thi bóng bàn.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang78088.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang78089.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Tahoma;">Cử tạ này…</span></p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang780810.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;">Tuy nhiên, những con chuột lang tài năng hoàn toàn không có thật mà chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng được tạo ra từ máy tính mà thôi.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang780811.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p style="text-align: center;">Chùm ảnh này nhằm phục vụ cho một bộ lịch mới mang tên Lịch Thế vận hội chuột lang 2009 sẽ được phát hành vào tháng 12 này.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/Thang8/tn_chuotlang780812.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: right;" align="right"><strong>Lưu Ly</strong><br />
Theo <em>Dailymail</em></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: left;"><strong>Nguồn:</strong> http://dantri.com.vn/chuyenla/Soi-dong-Olympics-danh-cho-chuot-lang/2008/8/245164.vip</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.nmthuan.com/thu-gian/soi-dong-olympics-danh-cho-chuot-lang.aspx/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Cát và đá&#8230;</title>
		<link>http://blog.nmthuan.com/tan-man/cat-va-da.aspx</link>
		<comments>http://blog.nmthuan.com/tan-man/cat-va-da.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 04 Aug 2008 08:37:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<category><![CDATA[blog]]></category>

		<category><![CDATA[cát]]></category>

		<category><![CDATA[đá]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/?p=51</guid>
		<description><![CDATA[Janet và Pierre, đôi vợ chồng trẻ mới kết hôn. Đó là sự kết hợp của lửa và nước, nhưng đặc biệt ở chỗ, Pierre là nước còn Janet là lửa.  Sẽ không ai còn dám bảo phụ nữ phải dịu dàng, biết nhún nhường hơn khi gặp hai người họ nói chuyện với nhau vì [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Janet và Pierre, đôi vợ chồng trẻ mới kết hôn. Đó là sự kết hợp của lửa và nước, nhưng đặc biệt ở chỗ, Pierre là nước còn Janet là lửa.  Sẽ không ai còn dám bảo phụ nữ phải dịu dàng, biết nhún nhường hơn khi gặp hai người họ nói chuyện với nhau vì Janet luôn là người &#8220;xỏ mũi&#8221; Pierre và có phần bắt nạt chồng.</p>
<p>Ngược lại, Pierre rất trầm tính. Đôi khi anh chỉ im lặng lắng nghe những lý lẽ của Janet, thậm chí là những lời &#8220;buộc tội&#8221; của nàng và mỉm cười. Người ta vẫn bảo, hai chiếc giầy, chiếc phải chiếc trái bao giờ cũng khác nhau nên mới kết hợp thành một đôi. Janet và Pierre là như vậy trong suốt quãng thời gian yêu nhau và mãi cho đến tận lúc đã là vợ chồng. Điều quan trọng nhất vẫn là họ yêu nhau.</p>
<p>Tuần trăng mật ngọt ngào mà cả hai mong đợi rồi cũng đến. Bãi cát trải dài, biển xanh mênh mang nối chân trời xa tít, ánh nến lung linh, bữa tối trên bờ biển, tiếng sóng dịu dàng vỗ về &#8230; bao nhiêu hình ảnh đẹp mà hai người đã vẽ trong thời gian bên nhau giờ sắp thành hiện thực.<br />
<span id="more-51"></span>Cả hai cùng thống nhất, mà đúng hơn là Janet đã đưa ra quy định với chồng: &#8220;Không tranh cãi, không bàn luận, không gây chiến. Đây sẽ là thời gian đẹp nhất, kỷ niệm khó quên nhất của hai đứa!&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thì anh có bao giờ là người gây tranh cãi trước đâu!&#8221;&#8230;</p>
<p>Bờ cát, biển và ánh nến, mọi thứ thật đẹp như một bức tranh với Janet và Pierre. Hai người bên nhau dạo bước trên bãi biển.</p>
<p>&#8220;Em muốn ngày nào của chúng mình cũng là tuần trăng mật như vậy&#8221;.</p>
<p>&#8220;Anh chỉ muốn bên em dù chẳng có cát trắng, biển xanh và hoàng hôn. Anh muốn chúng mình sẽ là một gia đình hạnh phúc với rộn ràng tiếng cười con trẻ&#8221;.</p>
<p>&#8220;Sao anh lại làm mọi thứ trở nên tẻ nhạt như thế. Anh muốn biến em thành bà nội trợ quanh quẩn ở nhà với lũ trẻ sao&#8230;&#8221;</p>
<p>Janet giận dỗi. Đôi lúc cô vẫn vậy, vô cớ như một đứa trẻ cần dỗ dành để cảm thấy mình luôn chiến thắng. Pierre lại im lặng, anh nhặt một mẩu gỗ nhỏ và viết lên bãi cát: &#8220;Hôm nay chúng tôi lại giận nhau. P làm J buồn&#8221;.</p>
<p>Hai người đi tiếp. Janet vẫn chẳng nói câu nào dù lần này cô cảm thấy mình chính là người gây chuyện. Nhưng dẫu sao, Pierre chỉ biết im lặng, không một lời yêu thương dỗ dành vậy khiến Janet thấy ấm ức vô cùng.</p>
<p>Hai người đi đến bãi đá. Pierre tìm kiếm rồi nhặt một hòn đá lên, khắc lên đó dòng chữ &#8220;Anh yêu em&#8221; rồi ôm Janet vào lòng và cho cô xem.</p>
<p>&#8220;Sao ban nãy anh không viết như thế trên bờ cát. Những người yêu nhau vẫn làm vậy, vẫn viết lời yêu thương trên bờ cát. Anh đúng là khô như hòn đá vậy&#8221; - Janet nói</p>
<p>Pierre dịu dàng thì thầm sát bên vợ: &#8220;Khi anh làm em buồn, khi chúng mình giận dỗi, anh sẽ viết lên bờ cát, nơi gió và những con sóng mau xóa chúng đi. Nhưng những lời yêu thương anh sẽ chỉ khắc lên đá, nơi gió và sóng chẳng thể xóa nhòa. Anh sẽ không trao em tình yêu và một trái tim được đặt trên bờ cát em à&#8221;.</p>
<p>Janet xiết chặt hòn đá, cô dịu dàng dựa vào Pierre mà nước mắt cứ trào: &#8220;Chỉ cần anh khô khan như hòn đá thôi cũng được!&#8221;.</p>
<p>Hãy viết những nỗi buồn, những điều làm bạn tổn thương lên cát và khắc yêu thương lên đá!</p>
<p>Nguồn: Sưu tầm từ blog người bạn</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.nmthuan.com/tan-man/cat-va-da.aspx/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Cầu vồng khuyết - Tuấn Hưng</title>
		<link>http://blog.nmthuan.com/tan-man/cau-vong-khuyet-tuan-hung.aspx</link>
		<comments>http://blog.nmthuan.com/tan-man/cau-vong-khuyet-tuan-hung.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 Jul 2008 04:34:23 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<category><![CDATA[cầu vồng khuyết]]></category>

		<category><![CDATA[music]]></category>

		<category><![CDATA[tuấn hưng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/cau-vong-khuyet---tuan-hung.aspx</guid>
		<description><![CDATA[ 
Em từng hỏi tôi tại sao lại có nhiều vị đến thế: đắng, cay, ngọt, bùi. Em chỉ thích vị ngọt của đường, của trái cây vào độ chín. Em cũng yêu vị đắng của mướp đắng - cái vị mà bao lần em làm tôi khốn khổ. Ngày xưa tôi đau khổ vì [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><!--[if gte mso 9]><xml> Normal   0         false   false   false                             MicrosoftInternetExplorer4 </xml><![endif]--><!--[if gte mso 9]><xml> </xml><![endif]--><!--  --><!--[if gte mso 10]> <mce:style><!   /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable 	{mso-style-name:"Table Normal"; 	mso-tstyle-rowband-size:0; 	mso-tstyle-colband-size:0; 	mso-style-noshow:yes; 	mso-style-parent:""; 	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; 	mso-para-margin:0in; 	mso-para-margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:10.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-ansi-language:#0400; 	mso-fareast-language:#0400; 	mso-bidi-language:#0400;} --> <!--[endif]--></p>
<p>Em từng hỏi tôi tại sao lại có nhiều vị đến thế: đắng, cay, ngọt, bùi. Em chỉ thích vị ngọt của đường, của trái cây vào độ chín. Em cũng yêu vị đắng của mướp đắng - cái vị mà bao lần em làm tôi khốn khổ. Ngày xưa tôi đau khổ vì cái vị đắng của trái mướp em ép tôi ăn còn bây giờ tôi được nếm trải trái đắng của tình yêu vì em rời xa tôi.</p>
<p><embed type="application/x-mplayer2" pluginspage="http://www.microsoft.com/Windows/Downloads/Contents/Products/MediaPlayer/" name=NSPlay" src="http://nmthuan.com/download/Cau-Vong-Khuyet.mp3" ShowDisplay=0 autostart=true></embed></p>
<p><span id="more-43"></span></p>
<p><em>&#8220;</em><em>Ai</em><em> đã </em><em>yêu</em><em> một lần, đều hạ</em><em>nh</em><em> </em><em>phúc</em><em> với người </em><em>mình</em><em> </em><em>yêu</em></p>
<p><em>Ngày</em><em> xưa </em><em>tôi</em><em> cũ</em><em>ng</em><em> </em><em>yêu</em><em> người </em><em>tôi</em><em> </em><em>yêu</em><em> đẹp </em><em>xinh</em><em> </em></p>
<p><em>Như </em><em>hoa</em><em> như đ</em><em>ôi</em><em> </em><em>thiên</em><em> thần</em></p>
<p><em>Giờ đ</em><em>ây</em><em> </em><em>tôi</em><em> lặ</em><em>ng</em><em> im </em><em>nhìn</em><em> em xa rời </em><em>tôi</em><em> </em></p>
<p><em>Chia</em><em> đ</em><em>ôi</em><em> cầu vồ</em><em>ng</em><em> </em><em>ngày</em><em> xưa&#8221;</em></p>
<p>Mỗi khi thấy tôi nghêu ngao mấy câu trên em lại cười. Khi đó tôi hát vì tôi hạnh phúc, tôi có em ở bên mình. Tôi chẳng cần hiểu cái chân lí &#8220;Ai đã yêu một lần đều trải qua cay đắng với tình yêu&#8221; có nghiệm đúng với tôi hay không? Gặp em, yêu em tôi như lạc vào một thế giới khác mà tôi tự gọi là &#8220;thiên đường tình yêu&#8221;. Thiên đường ấy chỉ có tôi, em và những hạt giống chúng ta đang ươm mầm. Em xinh tươi nhí nhảnh, tôi hát ca yêu đời. Khi đó hai đứa như đôi sam không rời, một chút xa cách cũng làm tôi nhớ nhung xao xuyến. Tôi hạnh phúc chờ đợi đến ngày chúng ta ươm những hạt giống đầu tiên mang tên một baby bé nhỏ. Nhưng tất cả đã chấm hết.</p>
<p><em>&#8220;Giờ đ</em><em>ây</em><em> </em><em>tôi</em><em> lặ</em><em>ng</em><em> im </em><em>nhìn</em><em> em xa rời </em><em>tôi</em><em> </em></p>
<p><em>Chia</em><em> đ</em><em>ôi</em><em> cầu vồ</em><em>ng</em><em> </em><em>ngày</em><em> xưa&#8221; </em></p>
<p>Em đã chia đôi cầu vồng tình yêu của chúng ta. Em có nhớ chúng ta đã mất bao nhiêu công sức để xây nên chiếc cầu vồng ấy không? Ba tháng cho một cái nắm tay. Sáu tháng cho một nụ hôn đầu và phải mất chín tháng chiếc cầu vồng ấy mới thực sự xây xong. Còn nhớ không em đêm hai đứa ngồi dưới trăng rằm và kể từ hôm đó em sánh vai bên tôi hạnh phúc.</p>
<p>Nhìn em hạnh phúc sánh bước bên người khác vẫn nụ cười duyên mà tôi cứ ngỡ chỉ dành cho riêng tôi ấy, tôi tưởng mình đang nằm mơ. Rượu, thuốc và&#8230; Tôi tìm tới tất cả chỉ để quên em. Nhưng say rồi tỉnh, tỉnh rồi lại say. Và dù say hay tỉnh hình bóng em vẫn còn đây, choán hết sự minh mẫn cuối cùng còn sót lại trong tôi.</p>
<p><em>&#8220;Đã khuya rồi vẫn ngồi đếm sao </em></p>
<p><em>Sương rơi lạnh ướt đôi bờ vai </em></p>
<p><em>Á</em><em>nh</em><em> tră</em><em>ng</em><em> đã </em><em>không</em><em> </em><em>còn</em><em> nữa </em></p>
<p><em>Chỉ </em><em>còn</em><em> chiếc cầu vồ</em><em>ng</em><em> khuyết để </em><em>mình</em><em> </em><em>tôi</em><em> đơn c</em><em>ôi</em><em> </em></p>
<p><em>Đến </em><em>bao</em><em> giờ mới được </em><em>có</em><em> em </em></p>
<p><em>Đến </em><em>bao</em><em> giờ thấy được cầu vồ</em><em>ng</em></p>
<p><em>Tôi</em><em> ngồi giữa đêm lạ</em><em>nh</em><em> vắ</em><em>ng</em><em> </em></p>
<p><em>Hỏi </em><em>vì</em><em> sao </em><em>tôi</em><em> lại khóc </em></p>
<p><em>Giờ mới biết đâu </em><em>là</em><em> </em><em>yêu</em><em>&#8220;</em></p>
<p>Như một thằng ngốc, tôi làm mọi thứ theo thói quen. Trời đầy sao, trăng rằm thì khi nào cũng tròn như thế nhưng có một sự thay đổi. Chỉ có mình tôi tận hưởng chừng ấy thứ. Sao ngồi cùng em tôi không thấy cái vị lạnh của sương em nhỉ? Sao tôi không biết rằng gió đêm lạnh và lòng tôi cũng buốt giá đến thế. Chỉ còn lại đây chiếc cầu vồng khuyết như dấu ấn của tình yêu tan vỡ.</p>
<p>Tôi không khóc sao nước mắt cứ chảy ra thế này. Em đâu rồi. &#8220;Đến bao giờ tôi mới được có em?&#8221; - Tôi vẫn tự hỏi mình một câu hỏi mà đáp án của nó đã quá rõ ràng. Em sẽ chẳng bao giờ trở về cho dù trái tim tôi luôn rộng mở và dành một còn đường riêng cho em. Người ta yêu chỉ chết trong lòng một ít, vì yêu em mà tôi chết cả trái tim. Vị đắng này sao mà khó chịu thế. Nếu sớm biết tình yêu là như thế, gặp gỡ rồi chia ly thì tôi đã chẳng yêu em nhiều đến thế. Nhưng em có biết ở nơi đây vẫn luôn có một người mãi ngóng trông em trở về. Mãi mãi!!!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.nmthuan.com/tan-man/cau-vong-khuyet-tuan-hung.aspx/feed</wfw:commentRss>
<enclosure url="http://nmthuan.com/download/Cau-Vong-Khuyet.mp3" length="4081664" type="audio/mpeg" />
		</item>
		<item>
		<title>Đà lạt: Thế cái gì là Việt nam?</title>
		<link>http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/da-lat-the-cai-gi-la-viet-nam.aspx</link>
		<comments>http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/da-lat-the-cai-gi-la-viet-nam.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 16 Apr 2008 10:29:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>

		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<category><![CDATA[Du lịch]]></category>

		<category><![CDATA[việt nam]]></category>

		<category><![CDATA[vietnamnet]]></category>

		<category><![CDATA[Đà lạt]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/?p=41</guid>
		<description><![CDATA[Tình cờ lên mạng vietnamnet đọc được bài viết này, là một người hay đi Đà lạt, ngẫm nghĩ thấy những gì bài báo viết cũng là đúng và thật sự rất hay nên post lên cho mọi người đọc cùng, nếu không thích thì vui lòng bỏ qua nhé.

- Đà Lạt vẫn quyến rũ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tình cờ lên mạng vietnamnet đọc được bài viết này, là một người hay đi Đà lạt, ngẫm nghĩ thấy những gì bài báo viết cũng là đúng và thật sự rất hay nên post lên cho mọi người đọc cùng, nếu không thích thì vui lòng bỏ qua nhé.</p>
<p><span id="more-41"></span><br />
<strong><img class="logo" src="http://www.vietnamnet.vn/common/v3/images/vietnamnet.gif" alt="" />- Đà Lạt vẫn quyến rũ cho dù có mai một đi ít nhiều những bản sắc riêng của cao nguyên huyền thoại, vẫn dấu trong mình một nét duyên không nơi nào có được…Nhưng khi trở về thành phố, tôi lại bâng khuâng hoài một câu hỏi từ ngày xưa: “Thế cái gì là Việt Nam?”</strong></p>
<p>1. Đà Lạt trong tôi có nhiều lắm những kỷ niệm không tên. Khi lần đầu được theo ba mẹ lên miền cao nguyên đầy hoa và những ngôi biệt thự kiến trúc Pháp cổ, tôi đã làm người dì sống ở Đà Lạt mấy chục năm phì cười lúc nghe tôi hỏi: <em>Thế cái gì là Việt Nam?</em> Vì tôi không thấy có gì khác lạ với một thành phố phương Tây. Qua hôm sau, dì đưa tôi đến bản người Lát, cách trung tâm thành phố khỏang 10km.</p>
<p>Những ánh mắt rực sáng của bầy trẻ người Lát trong trang phục dân tộc sờn cũ, thân hình đen đúa khẳng khiu, tóc tai bù xù, như một ngọn lửa kỳ lạ đầy khát vọng và hoang dã đã làm tôi chợt thấy mình có gì đó “bơ sữa” quá, rất buồn cười…</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200804/original/images1533151_dalat.jpg" alt="dalat.jpg" width="400" height="300" align="middle" /></p>
<p>Nhưng điều tôi thú vị nhất là đã “thu lượm” được vào bộ nhớ của mình những hình ảnh đẹp một Đà Lạt đầy thơ mộng của nắng, gió cao nguyên, của những ngôi nhà “Tây” và những cánh đồng hoa dại bát ngát hút tầm mắt cùng cái vẻ ngơ ngác trong nụ cười ngượng ngịu của các em bé người Lạch dưới chân núi Lang Biang…</p>
<p>2. Festival hoa Đà Lạt lần đầu, tôi đi cùng một đòan khách người nước ngòai tới thành phố cao nguyên. Đà Lạt không còn những hoang sơ của rêu phong trên những ngôi nhà cổ, những vệt xe ngựa trên phố nhỏ, những mảnh khói lam ngoằn nghòeo ở một khu nhà loang lổ tường đất gần chợ trung tâm. Tất cả như được khóac tấm áo mới, hào nhóang, đầy màu sắc… Con người dường như cũng kiểu cách hơn. Các em bé người Lát, người Lạch không thuần phác hồn nhiên như xưa dù mắt vẫn rực lên ánh nhìn của khát vọng.</p>
<p>Gương mặt chúng không có vẻ nhem nhuốc, quần áo không còn hôi hám. Chúng đã biết nói những câu chào mời mua hàng kỷ niệm bắng hai thứ tiếng “bồi” Pháp- Anh, biết cười rất tươi khi thấy khách từ đằng xa, biết níu kéo khách và liến thoắng giới thiệu sản phẩm của mình, đặc biệt biết xấu hổ khi thấy khách tỏ ý chê bộ quần áo trên người không đẹp…</p>
<p>Khi màn sương phủ chụp mảng xám xuống khỏang không, những dãy đèn hột vịt của các gánh hàng ăn mờ tỏ trên những bậc thang ở khu chợ Âm Phủ có cái gì đó liêu trai sương khói nhưng cũng rất đời thường, để thêm chút lãng mạn cho những tâm hồn ẩm thực “phàm phu tục tử”.</p>
<p>Các món ăn dân dã từ ly sữa đậu nành nóng bỏng môi đến mấy cái bánh tráng quết dầu hành béo ngậy gìon tan, mấy miếng mực nướng dai ngọt thơm khói khen khét cùng một tô ốc hấp gừng nóng cay xộc mũi…Đêm về lại bâng khuâng với câu hỏi như bao lần trước:”<em>Thế cái gì là Việt Nam”?</em></p>
<p><em>3</em>. Lần này tôi lên Đà Lạt cùng một đòan khách “đa quốc tịch” sau Festival hoa và Tết Nguyên Đán 2008. Sáng sớm sương đọng như kim cương trên lá cỏ, chiều xuống sương lãng đãng nhẹ thả từng vệt tím xám mờ. Thi thỏang cơn mưa chợt ghé rất nhanh rồi đi qua để lại khí lạnh ẩm ướt. Trời cao nguyên trong vắt, không khí se se, nắng như mật vàng, những thảm hoa như đang cố rướn mình phô hết vẻ đẹp cuối cùng dâng hiến, để rồi khép mình ươm mầm hạt hẹn mùa sau.</p>
<p>Đà Lạt thay đổi quá nhanh chỉ sau chưa đầy nửa năm gặp lại. Thành phố hoa như được chia ra hai nửa, một bên là “đại công trường” tòan những bêtông, sắt thép ngổn ngang cho những cao ốc khách sạn chuẩn bị mọc lên, một bên là những dãy nhà lộng lẫy trang trí kính màu lấp lánh sang trọng, và vô vàn những biệt thự, vila xinh xắn với hàng chữ bên ngòai “for rent”- cho thuê.</p>
<p>Trở lại cao nguyên Lang Biang, thăm cái làng xưa của người Lát, hàng chục đứa trẻ đổ xô ra, nhỏ thì lẫm chẫm đi, lớn độ chừng 10-12 tuổi, không thấy cha mẹ, mà hình như các em không đi học, vì hôm chúng tôi đến, giờ đó là giờ học sinh ở trường? Vẫn những ánh mắt rực sáng cháy bỏng niềm khát vọng như có lửa, vẫn màu da thẫm như màu đất bazan, vẫn tóc xoăn tít nâu cháy bùm xùm…</p>
<p>Nhưng khác xưa nhiều quá, chúng láu lỉnh biết tránh ống kính camera trước khi khách du lịch bỏ vào tay chúng vài tờ tiền lẻ. Còn nếu nhanh tay bấm được một kiểu thì chúng lẵng nhẵng theo đòi tiền bằng được. Buồn quá. Không biết vì du lịch đã làm “hư” bọn trẻ hay vì thời “kinh tế thị trường”, “hội nhập tòan cầu” … mà trẻ con dân tộc cũng biết “kinh doanh” bản sắc văn hóa của mình?</p>
<p>Những danh thắng của Đà Lạt cũng mất hết vẻ hoang sơ bởi sự can thiệp thô vụng của con người. Không biết những con thác hùng vĩ réo rắt âm thanh của nước giữa đại ngàn, những mặt hồ êm ả trong xanh in sắc mây trời cao nguyên vời vợi, những đồi thông vi vu tấu bản giao hưởng của gió và những thung lũng như trải thảm cỏ mượt như nhung cho những đôi tình nhân làm thơ tình tự… có cảm thấy “đau” không khi bị “sửa sang” nhan sắc, thêm bớt, cắt tỉa, ngăn đọan ngắt dòng…</p>
<p>Tới những nơi này, hương sắc thiên nhiên đã bị các mùi vị của “fast foot”, tiếng rao của các hàng quà kỷ niệm và đội quân bán hàng rong vây bọc, chưa kể người ta còn khai thác đến cạn kiệt những gì có thể sinh lợi ở mấy nơi này. Thương lắm thác ơi, hồ ơi, đồi thông, thung lũng ơi…!”Thế cái gì là Việt Nam” sẽ như thế nào để tồn tại trong thời hội nhập? Tôi lại bâng khuâng với câu hỏi.</p>
<p>4. Đà Lạt vẫn quyến rũ cho dù có mai một đi nhiều những bản sắc riêng của cao nguyên huyền thọai, vẫn dấu trong mình một nét duyên không nơi nào có được, nét duyên “muôn năm cũ” mà say đắm biết bao trái tim. Dường như ở Đà Lạt việc gì cũng khoan thai, chậm rãi, vào tiệm, quán, hay nhà hàng xin cứ nhẩn nha uống tạm chén trà nóng, chờ người phục vụ mang thức ăn uống, thời gian ăn nhanh hơn thời gian đợi.</p>
<p>Đà Lạt là nơi để nghỉ ngơi, có phải vì thế mà những dịch vụ văn hóa đọc, thông tin ở thành phố này “hơi bị” ít. Nhà sách chưa đếm hết số ngón tay một bàn tay. Báo chí như hàng “xa xỉ phẩm”, giá cả gần gấp đôi giá gốc, ai thích thì mua không thắc mắc. Internet, wifi là của hiếm, các tiệm café sang trọng rộng rãi dầy đặc cả dãy phố ở trung tâm nhưng để tìm một nơi có wifi hay internet check email thì cứ việc đi mỏi chân rồi ngồi nghỉ uống café.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200804/original/images1533153_caphedalat.jpg" alt="Mô tả ảnh." width="300" height="400" align="middle" /></p>
<p>Đến Đà Lạt, vào các quán café, nhà hàng và thậm chí cả một nơi tưởng chừng “Việt Nam” nhất là “Đà Lạt sử quán” của doanh nghiệp tranh thêu XQ, luôn có một không khí lãng đãng mơ hồ của một nước Pháp xa xôi, qua giai điệu lãng mạn của các bản nhạc Pháp từ những thập niên 1960-1970. Những tình khúc Pháp La plus belle pour aller dancé, Tout L’Amour, Bang Bang, Donna, Le temps de l’amour…cứ như những dòng suối nhỏ êm ả và len lỏi trôi miên man trong cái lạnh ngọt ngào.</p>
<p>Nhưng nhạc Trịnh thì gần như không quán nào không có, kể cả quán ăn. Không có thời khắc nào là dành riêng và không phải là “độc quyền” của “café Tùng” nổi tiếng ở Đà Lạt như trước đây. Chiều xuống, đêm về, trong một góc quán nhỏ ấm cúng, nhìn sương rơi mờ ảo qua khung cửa kính, bên ly café, nghe nhạc Trịnh cứ ngỡ những hòai niệm của một thời chưa xa tràn về, như tiếc nuối âm thầm, lại như tự nhủ hãy để thời gian mang đi…</p>
<p>Ướt mi, Diễm xưa, Như cánh vạc bay, Nắng thủy tinh, Hạ trắng, Phôi pha,&#8230; hình như không có tuổi để mãi ẩn sâu, đọng trong hồn người. Có lẽ khi rời Đà Lạt, những giai điệu của nhạc Trịnh cho tôi nhiều nỗi bâng khuâng nhất khi nhớ về thành phố này.</p>
<p>5. Đà Lạt được ví là thành phố hoa, vương quốc của hoa ở Việt Nam thì đúng hơn. Hoa không chỉ trong những khu nhà vườn hiện đại với các lòai hoa mang “quốc tịch” nước ngòai đầy kiêu sa diễm kiều, hoa còn tràn ra cả các lối đi, hàng rào quanh các ngôi nhà… Đâu đâu cũng hoa, màu sắc không theo trật tự nào, như một bức tranh tùy hứng của người họa sĩ phóng túng vung vẩy cây cọ màu quệt những mảng sắc đậm nhạt khác nhau.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200804/original/images1533155_hoabattu.jpg" alt="hoabattu.jpg" width="400" height="300" align="middle" /></p>
<p>Nhưng có một thứ hoa của Đà Lạt được mang tên “Immortell”- Hoa bất tử, cành cứng, hoa sắc tím nhạt, đến khô cành vẫn giữ nguyên màu, hoa có thể cắm mãi trong bình không cần nước. Bâng khuâng tôi nghĩ về cao nguyên và con người Đà Lạt, tại sao không lấy biểu tượng là “Hoa bất tử” mà lại lấy loài hoa “Mimosa” xa lạ kia để nói về Đà Lạt như một ca khúc thường được hát khi nói về thành phố này.</p>
<p>Đà Lạt như cây hoa bất tử, có gốc từ lòai hoa dại trong rừng, cứng cáp, giản dị, nhưng sức sống mãnh liệt và trên hết nó lại là lòai hoa đẹp, không kén chọn bất kỳ cảnh quan nào, có thể hiện diện trong một phòng khách sang trọng, một tiền sảnh lộng lẫy của khách sạn, hay một căn phòng nhỏ, một bàn học xinh xinh…</p>
<p>Đà Lạt, bâng khuâng hoài một câu hỏi từ ngày xưa: &#8220;Thế cái gì là Việt Nam?&#8221; , vẫn cứ ám ảnh tôi khi tạm biệt trở về thành phố.</p>
<p style="margin: 0in 0in 0pt;" align="justify"><strong>Nguồn:</strong> <a href="http://">http://www.vietnamnet.vn/thuhanoi/2008/04/778240/</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/da-lat-the-cai-gi-la-viet-nam.aspx/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Mẹo viết resume để được gọi phỏng vấn</title>
		<link>http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/meo-viet-resume-de-duoc-goi-phong-van.aspx</link>
		<comments>http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/meo-viet-resume-de-duoc-goi-phong-van.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Apr 2008 01:49:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/?p=39</guid>
		<description><![CDATA[








Thư xin việc và bản tóm tắt về lý lịch bản thân (Resume) chính là những thứ đầu tiên mà nhà tuyển dụng tiềm năng sẽ biết về bạn, vì vậy chúng là những thứ rất quan trọng để tạo ra ấn tượng tốt ban đầu. Khi một công ty thông báo tuyển dụng cho [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<table style="background-color: #ffffff;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="170" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.nld.com.vn/img/4284/t34.jpg" border="1" alt="" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p>Thư xin việc và bản tóm tắt về lý lịch bản thân (Resume) chính là những thứ đầu tiên mà nhà tuyển dụng tiềm năng sẽ biết về bạn, vì vậy chúng là những thứ rất quan trọng để tạo ra ấn tượng tốt ban đầu. Khi một công ty thông báo tuyển dụng cho một ví trí việc làm, họ có thể nhận được hàng trăm hồ sơ xin việc của ứng viên. Rất ít ứng viên sẽ được yêu cầu đến dự phỏng vấn.</p>
<p>Bạn cần phải viết một sơ yếu lí lịch hoàn chỉnh, nổi bật, chắc chắn với một vài mẹo sau đây, để nó được lọt vào top đầu sự chú ý của nhà tuyển dụng.</p>
<p><strong>1. Làm theo những yêu cầu của thông báo tuyển dụng.</strong> Điều này có vẻ không đáng bận tâm, nhưng điều quan trọng nhất là bạn nên làm theo những chỉ dẫn mà nhà tuyển dụng yêu cầu trong mẩu tin tuyển dụng. Nếu họ yâu cầu đính kèm sơ yếu lí lịch bằng văn bản word thì đừng copy rồi dán vào trong trang email. Những thứ như thế này có vẻ không quan trọng, nhưng rất nhiều nhà tuyển dụng xem nó như một sự kiểm tra ban đầu. Nếu bạn không làm theo hướng dẫn thích hợp, thì thậm chí chẳng hai muốn nhìn vào sơ yếu lí lịch của bạn.</p>
<p><span id="more-39"></span></p>
<p><strong>2. Sơ yếu lí lịch một trang.</strong> Sơ yếu lí lịch của bạn nên viết gọn trong một trang giấy, đặc biệt nếu bạn dưới 40 tuổi. Nếu bạn nhiều tuổi hơn, thì không cần nêu ra một danh sách dài về những công việc mà bạn đã từng làm. Nếu bạn nộp đơn cho vị trí quản lý, thì bạn không cần phải đề cập đến việc bạn đã cố gắng học tập ở trường đại học như thế nào. Điều này có thể khiến nhà tuyển dụng cười bạn đấy.</p>
<p><strong>3. Nên nêu ra những kinh nghiệm có liên quan.</strong> Bạn nên nêu ra những kinh nghiệm có liên quan đến vị trí mà bạn ứng tuyển. Nếu bạn đang thử vào một ngành nghề mới, hãy nêu bật những vị trí làm việc trước đây mà có những kỹ năng tương tự với những kỹ năng của công việc mới, những điều mà nhà tuyển dụng đang tìm kiếm.</p>
<p><strong>4. Sử dụng những cụm từ mạnh mẽ và những gạch đầu dòng.</strong> Một nhà tuyển dụng chỉ dành khoảng vài giây cho một sơ yếu lí lịch. Bạn cần phải làm sao để càng ấn tượng càng tốt. Hãy gạch đầu dòng mỗi câu, mỗi đoạn để nó dễ dàng được đọc một cách nhanh chóng. Sử dụng những từ ngữ mạnh mẽ để nhà tuyển dụng nghĩ rằng bạn là một người vô cùng có năng lực.</p>
<p><strong>5. Sử dụng những số liệu thống kê.</strong> Bất cứ vị trí nào, sử dụng những con số thống kê để chứng minh giá trị của bạn. Đừng chỉ nói “Số lượng khách hàng đã được gia đáng kể” mà hãy nói “Số lượng khách hàng đã được gia tăng đáng kể bởi 50% trong vòng 6 tháng.”</p>
<p>Nếu bạn làm theo những gợi ý trên đây khi viết sơ yếu lí lịch và có một lá thư giới thiệu tốt, thì bạn nên chuẩn bị trước cho một cuộc phỏng vấn sắp tới.</p>
<p>Đó là sự đấu tranh mạnh mẽ khi tìm kiếm một công việc mới. Nhiều người vẫn còn đang tìm kiếm việc làm sau khi những trợ cấp thất nghiệp hết hiệu lực.</p>
<p>Đừng là một trong số họ!</p>
<p class="author">Theo HRvietnam</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.nmthuan.com/linh-tinh/meo-viet-resume-de-duoc-goi-phong-van.aspx/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Những khoảng khắc đáng nhớ!</title>
		<link>http://blog.nmthuan.com/tan-man/nhung-khoang-khac-dang-nho.aspx</link>
		<comments>http://blog.nmthuan.com/tan-man/nhung-khoang-khac-dang-nho.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 03 Feb 2008 20:04:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/tan-man/nhung-khoang-khac-dang-nho.aspx</guid>
		<description><![CDATA[
 

]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><center><embed src="http://widget-01.slide.com/widgets/slideticker.swf" type="application/x-shockwave-flash" quality="high" scale="noscale" salign="l" wmode="transparent" flashvars="cy=un&amp;il=1&amp;channel=2233785415178842881&amp;site=widget-01.slide.com" style="width: 510px; height: 383px" name="flashticker" align="middle"></embed></p>
<p style="width: 550px; text-align: left"> <a href="http://www.slide.com/pivot?cy=un&amp;at=0&amp;id=2233785415178842881&amp;map=2" target="_blank"><br />
</a></center></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.nmthuan.com/tan-man/nhung-khoang-khac-dang-nho.aspx/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Vợ tui</title>
		<link>http://blog.nmthuan.com/thu-gian/vo-tui.aspx</link>
		<comments>http://blog.nmthuan.com/thu-gian/vo-tui.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 03 Feb 2008 17:11:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Thư giãn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/thu-gian/vo-tui.aspx</guid>
		<description><![CDATA[




]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><center><img src="http://www.nmthuan.com/images/vo/DSCN0551.JPG" align="middle" /></center><span id="more-36"></span></p>
<p style="text-align: center"><img src="http://www.nmthuan.com/images/vo/DSCN0557.JPG" height="375" width="500" /></p>
<p style="text-align: center"><img src="http://www.nmthuan.com/images/vo/DSCN0558.JPG" /></p>
<p style="text-align: center"><img src="http://www.nmthuan.com/images/vo/DSCN0559.JPG" /></p>
<p style="text-align: center"><img src="http://www.nmthuan.com/images/vo/DSCN0560.JPG" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.nmthuan.com/thu-gian/vo-tui.aspx/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Dấu ba chấm của một cuộc chia tay!</title>
		<link>http://blog.nmthuan.com/nhieu-chuyen/dau-ba-cham-cua-mot-cuoc-chia-tay.aspx</link>
		<comments>http://blog.nmthuan.com/nhieu-chuyen/dau-ba-cham-cua-mot-cuoc-chia-tay.aspx#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 29 Jan 2008 16:12:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nmthuan</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Nhiều chuyện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nmthuan.com/nhieu-chuyen/dau-ba-cham-cua-mot-cuoc-chia-tay.aspx</guid>
		<description><![CDATA[- Tại sao những khi buồn người ta thường uống bia, rượu nhỉ?
Tôi quay sang hỏi Linh mà không đợi câu trả lời. Tôi nhớ mình đã từng hỏi và cũng từng được nghe câu trả lời nhưng lúc đó với tôi câu trả lời không mang nhiều ý nghĩa lắm. Linh vẫn im lặng, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>- Tại sao những khi buồn người ta thường uống bia, rượu nhỉ?</p>
<p>Tôi quay sang hỏi Linh mà không đợi câu trả lời. Tôi nhớ mình đã từng hỏi và cũng từng được nghe câu trả lời nhưng lúc đó với tôi câu trả lời không mang nhiều ý nghĩa lắm. Linh vẫn im lặng, không một lời nào được nó buông ra, nó chỉ cầm tay tôi. Không nghĩ gì nhưng có lẽ bao nhiêu đó là quá đủ, đủ để còn cảm giác có người bên cạnh, còn có người lắng nghe dù tôi chẳng muốn nói gì. </p>
<table fck_template="imagecontener" align="right" width="134" cellPadding="3" cellSpacing="0">
<tr>
<td><a href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200801/original/images1479849_lyruou.JPG" onclick="return openImageNews(this,334,223)"><img align="right" width="134" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200801/original/images1479849_lyruou.JPG" alt="Hình ảnh: deviantart" height="200" /></a></td>
</tr>
<tr>
<td align="center" class="image_desc">Hình ảnh: deviantart</td>
</tr>
</table>
<p>Hợp rồi tan. Một quy luật bất biến của cuộc sống. Rồi qua những lần hợp tan đó ta mỉm cười: &#8220;Mình trưởng thành hơn!&#8221;. Những tưởng thời gian sẽ vô tình cuốn xoá nhiều thứ nhưng cảm giác tổn thương, mất mát, nhói đau là những điều rất thật, thật đến đau lòng! Như <country-region w:st="on"></country-region>Nam đã rời xa tôi, bỏ lại sau lưng ồn ào, náo nhiệt của những cuộc vui, những đêm vũ trường, cái hương vị chan chát của ly vang mà có lần <country-region w:st="on"></country-region></p>
<place w:st="on"></place>Nam đùa giống như là tình yêu. Để lại trong tôi cái lạnh đến thấu xương khi một mình giữa đêm đông, để lại những giọt nước mắt mà tôi phải che giấu bằng nụ cười mạnh mẽ, cả nỗi đau mà tôi chẳng muốn ai nhìn thấy, rồi đêm đêm, trốn mình trong ly vang âm ấm, chan chát, như là tình yêu? Đang suy nghĩ miên man, tôi quay sang hỏi Linh:- Mày biết lúc trước anh Bình trả lời sao không?Cái Linh, quay lại nhìn tôi vẻ ngớ ngẩn:- Anh Bình nào? Anh Bình lúc trước đó hả?</p>
<p><span id="more-35"></span>Tự nhiên tôi lai nhớ đến anh Bình. Hình như khi bị tổn thương về mặt tình cảm người ta thường nghĩ đến người khác. Tôi cảm thấy xấu hổ cho ý nghĩ của mình, như phản bội ai đó vậy. Nhưng tôi nhớ anh thật, nhớ đến một người sẵn sàng nghe tôi nói bất cứ chuyện gì trên đời, từ chuyện học hành đến chuyện bạn bè. Anh thường lắng nghe, một cách chân tình, rồi cười nhè nhẹ. Những lúc bạn bè đi chơi chỉ còn mình tôi trong phòng, những lúc tôi buồn mà chẳng biết tại sao, những lúc tôi cần một ai đó để trò chuyện, anh luôn sẵn sàng, dù đã là nửa đêm. </p>
<table fck_template="imagecontener" align="center" width="260" cellPadding="3" cellSpacing="0">
<tr>
<td><a href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200801/original/images1479841_picdep10.JPG" onclick="return openImageNews(this,237,300)"><img align="middle" width="260" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200801/original/images1479841_picdep10.JPG" alt="Hình ảnh: deviantart" height="205" /></a></td>
</tr>
<tr>
<td align="center" class="image_desc">Hình ảnh: deviantart</td>
</tr>
</table>
<p>Trái đất có lắm hình tròn hay sao mà có nhiều sự lặp lại thế nhỉ? Tôi đã không đón nhận anh, <country-region w:st="on"></country-region></p>
<place w:st="on"></place>Nam đã rời xa tôi. Tự nhiên tôi có cảm giác như mình bị trừng phạt. Nhưng tình yêu là vậy, là một thứ mà ta không thể nào định nghĩa được dù rất muốn. Không thể giải thích được tại sao ta không thích người này và tại sao ta lại thích người kia? Anh đã đến âm thầm và lặng lẽ như một cơn gió hiu hiu của mùa thu. Có lẽ vì quá nhẹ nhàng đã không làm tôi, một cô gái luôn khoác lên mình chiếc áo vô tư, có một cảm giác gì ấn tượng. Không biết có phải với anh, tôi luôn là một cô nhóc nghịch ngợm hay không mà anh luôn tận tình và kỹ lưỡng, nhất là những khi tôi sắp thi hay ốm. Với tôi, anh giống như một anh trai hơn là một người bạn. Chính vì vậy luôn luôn vô tư &#8220;đòi hỏi&#8221; anh, làm khó anh mà không chú ý gì đến cảm giác của anh. Tôi vẫn nhớ, có lần tôi tâm sự với anh.<br />
- Sài Gòn vui nhưng phức tạp quá. Nhiều khi, em chả thấy yêu Sài Gòn miếng nào!<br />
Anh đùa dụng ý:<br />
-Thế em thích ở đâu, anh về nói má bán nhà chuyển đến đó!<br />
Tôi vô tư cười:<br />
-Em không thích ở đâu trên trái đất hết cả!</p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Anh đùa theo:</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">- Thế anh em mình lên mặt trăng sống nhé?</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Tôi chả buồn chú ý gì đến dụng ý của anh:</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">- Thế lên đó ở một mình đi, cho lạnh chết luôn!</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Anh cũng không chịu thua:</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">- Anh nói ở một mình đó! Có chị Hằng, Thỏ ngọc nữa chi.</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Tôi quyết tâm làm anh quê:</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">- Bộ anh không sợ chú cuội đánh ghen à? </span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Anh cười. Chắc anh lại lần nữa nhường tôi. Anh luôn vậy, trong từng lời nói, hành động luôn nghĩ cho tôi. Còn tôi vô tư đến vô tâm. Vô tư nghe lời tỏ tình của anh, rồi vô tư từ chối bằng câu đơn giản: &#8220;Em chỉ muốn làm em gái anh thôi!&#8221;. Nhưng anh vẫn không bỏ cuộc, vẫn lặng lẽ nghe tôi tâm sự những lúc tôi cần. Rồi có một lần tôi hỏi anh:</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">- Anh yêu em bao nhiêu?</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Anh nhìn cười, như biết tôi đùa nhưng vẫn trả lời: </span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">- Dài nhất là những con sông. Rộng hơn là biển cả. Bầu trời ôm trọn biển cả. Còn anh, yêu em bao la hơn cả bầu trời.</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Với tôi, câu trả lời như một khúc nhạc sập sình, khó nuốt nhưng vẫn nghe rất thích thú vì lạ lẫm nên tôi chỉ cười:</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">- Sến&#8230; sền&#8230; sệt&#8230;.! </span></p>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial"></span><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial"></span><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial"></span><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial"></span><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial"></span><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial"></span><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial"></span><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial"></span><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial"></p>
<table fck_template="imagecontener" align="center" width="350" cellPadding="3" cellSpacing="0">
<tr>
<td><a href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200801/original/images1479847_dep1.JPG" onclick="return openImageNews(this,284,373)"><img align="middle" width="350" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200801/original/images1479847_dep1.JPG" alt="Hình ảnh: deviantart" height="266" /></a></td>
</tr>
<tr>
<td align="center" class="image_desc">Hình ảnh: deviantart</td>
</tr>
</table>
<p><span style="font-size: 10pt"></span><br />
<span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Anh và <country-region w:st="on"></country-region></p>
<place w:st="on"></place>Nam khác nhau đến lạ! Anh lặng lẽ đến làm tôi không hiểu, không cảm nhận được. Còn <country-region w:st="on"></country-region></p>
<place w:st="on"></place>Nam thì ồn ào với những tiệc tùng, những cuộc vui trên phố và những quà tặng hào nhoáng và đắt tiền. Cả lời chia cũng làm người ta dễ bị sốc: &#8220;Em quá trẻ con!&#8221;</span></p>
<p><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Tình yêu thật phức tạp! Tôi nhớ ngày nào <country-region w:st="on"></country-region></p>
<place w:st="on"></place>Nam nói yêu tôi vì điều đó, rồi lúc chia tay cũng lại vì điều đó. Đôi lần tôi hỏi tại sao nhưng dường như có phần nào đó cũng giống như tại sao ngày đó tôi không yêu anh. Tôi vẫn không hiểu, nhưng tôi nhớ ngày anh nói chia tay - mà không phải là chia tay, đúng hơn là dừng theo đuổi tôi như cách anh nói:</span></p>
<p><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">- Anh xin lỗi, có lẽ anh quá ích kỷ khi không thể xem em là một cô em gái. Và vì nhiều lý do, anh không thể tiếp tục theo đuổi một điều mà anh biết nó chẳng thể nào thành hiện thực. Anh xin lỗi khi không thể tiếp tục làm một người anh trai vì anh không thể bảo trái tim mình xem em như em gái. Em từng nói anh không chịu nghĩ đến cảm nhận của em. Có lẽ em đã đúng, chắc đó là lý do mà chúng ta không đến được với nhau.</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Sau những lời ấy, anh đã biến mất khỏi cuộc đời tôi như một chiếc bóng. Nhưng bây giờ tôi hiểu tại sao anh làm như vậy. Tình yêu là thế, tôi cười nửa miệng. Linh thấy tôi cười nên nghĩ linh tinh, chọc:</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">- Nhớ &#8220;cố nhân&#8221; rồi hở? Thế ảnh bảo sao nè?</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Tớ bâng quơ trả lời:</span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p style="text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">- Sau những đổ vỡ về tình cảm, người ta thường đổ lỗi cho chính bản thân mình. Họ uống để quên rằng mình đang tồn tại hoặc tự trừng phạt mình.  </span><span style="font-size: 10pt"></span></p>
<p>Linh lại tò mò:</p>
<p>-Thế sao mày hỏi câu đó vậy?</p>
<p>- Mày nhớ cái lần chị Quyên chia tay với anh Dũng không? Chị ấy uống bia rồi khóc đó. Tao đâu biết làm sao an ủi nên gọi điện nhờ ảnh tư vấn!</p>
<p>-&#8230;</p>
<p>-Ảnh bảo không có lý do gì phải tự làm khổ mình, làm hại bản thân mình. Nếu người ta yêu mình mà vì một lý do nào đó không thể đến với nhau, thì người ta sẽ rất đau đớn và cảm thấy có lỗi khi thấy mình như vậy. Còn nếu người ta là một kẻ bội bạc thì không có lý do gì mình phải rơi nước mắt và tự làm khổ mình vì một kẻ như vậy.</p>
<p>Tôi nói cho Linh mà sao giống tôi đang tự nói với mình thế này? Tôi cảm giác buồn đến cùng cực nhưng tôi biết chắc không phải vì <country-region w:st="on"></country-region></p>
<place w:st="on"></place>Nam. Có những thứ rất đơn giản mà nhiều lúc ta chẳng thể nào hiểu được, đến khi hiểu ra rồi thì quá muộn. Ly vang bị tôi đổ loang dài trên mặt đất như một phần nào đó của lòng tôi. </p>
<table fck_template="imagecontener" align="right" width="200" cellPadding="3" cellSpacing="0">
<tr>
<td><a href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200801/original/images1479851_By.JPG" onclick="return openImageNews(this,168,367)"><img align="right" width="200" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200801/original/images1479851_By.JPG" alt="Giao diện blog By, đơn giản là By" height="92" /></a></td>
</tr>
<tr>
<td align="center" class="image_desc">Giao diện blog By, đơn giản là By</td>
</tr>
</table>
<p>Đọc Truyện Online – theo blog <strong>By, đơn giản là By!</strong><br />
Vài nét về blogger: <strong>By, đơn giản là By</strong> – “Là một kẻ đang bị treo lên cây thập giá đời. Phía trước là hàng ngàn ánh mắt lạ quen, phía sau là một hố đen sâu kín của tội lỗi, lầm lạc và&#8230; Níu tôi hay xô tôi, quyết định đó là ở bạn<br />
<a href="http://vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/01/763208/">http://vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/01/763208/</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.nmthuan.com/nhieu-chuyen/dau-ba-cham-cua-mot-cuoc-chia-tay.aspx/feed</wfw:commentRss>
		</item>
	</channel>
</rss>
