Dấu ba chấm của một cuộc chia tay!

- Tại sao những khi buồn người ta thường uống bia, rượu nhỉ?

Tôi quay sang hỏi Linh mà không đợi câu trả lời. Tôi nhớ mình đã từng hỏi và cũng từng được nghe câu trả lời nhưng lúc đó với tôi câu trả lời không mang nhiều ý nghĩa lắm. Linh vẫn im lặng, không một lời nào được nó buông ra, nó chỉ cầm tay tôi. Không nghĩ gì nhưng có lẽ bao nhiêu đó là quá đủ, đủ để còn cảm giác có người bên cạnh, còn có người lắng nghe dù tôi chẳng muốn nói gì. 

Hình ảnh: deviantart
Hình ảnh: deviantart

Hợp rồi tan. Một quy luật bất biến của cuộc sống. Rồi qua những lần hợp tan đó ta mỉm cười: “Mình trưởng thành hơn!”. Những tưởng thời gian sẽ vô tình cuốn xoá nhiều thứ nhưng cảm giác tổn thương, mất mát, nhói đau là những điều rất thật, thật đến đau lòng! Như Nam đã rời xa tôi, bỏ lại sau lưng ồn ào, náo nhiệt của những cuộc vui, những đêm vũ trường, cái hương vị chan chát của ly vang mà có lần

Nam đùa giống như là tình yêu. Để lại trong tôi cái lạnh đến thấu xương khi một mình giữa đêm đông, để lại những giọt nước mắt mà tôi phải che giấu bằng nụ cười mạnh mẽ, cả nỗi đau mà tôi chẳng muốn ai nhìn thấy, rồi đêm đêm, trốn mình trong ly vang âm ấm, chan chát, như là tình yêu? Đang suy nghĩ miên man, tôi quay sang hỏi Linh:- Mày biết lúc trước anh Bình trả lời sao không?Cái Linh, quay lại nhìn tôi vẻ ngớ ngẩn:- Anh Bình nào? Anh Bình lúc trước đó hả?

Tự nhiên tôi lai nhớ đến anh Bình. Hình như khi bị tổn thương về mặt tình cảm người ta thường nghĩ đến người khác. Tôi cảm thấy xấu hổ cho ý nghĩ của mình, như phản bội ai đó vậy. Nhưng tôi nhớ anh thật, nhớ đến một người sẵn sàng nghe tôi nói bất cứ chuyện gì trên đời, từ chuyện học hành đến chuyện bạn bè. Anh thường lắng nghe, một cách chân tình, rồi cười nhè nhẹ. Những lúc bạn bè đi chơi chỉ còn mình tôi trong phòng, những lúc tôi buồn mà chẳng biết tại sao, những lúc tôi cần một ai đó để trò chuyện, anh luôn sẵn sàng, dù đã là nửa đêm. 

Hình ảnh: deviantart
Hình ảnh: deviantart

Trái đất có lắm hình tròn hay sao mà có nhiều sự lặp lại thế nhỉ? Tôi đã không đón nhận anh,

Nam đã rời xa tôi. Tự nhiên tôi có cảm giác như mình bị trừng phạt. Nhưng tình yêu là vậy, là một thứ mà ta không thể nào định nghĩa được dù rất muốn. Không thể giải thích được tại sao ta không thích người này và tại sao ta lại thích người kia? Anh đã đến âm thầm và lặng lẽ như một cơn gió hiu hiu của mùa thu. Có lẽ vì quá nhẹ nhàng đã không làm tôi, một cô gái luôn khoác lên mình chiếc áo vô tư, có một cảm giác gì ấn tượng. Không biết có phải với anh, tôi luôn là một cô nhóc nghịch ngợm hay không mà anh luôn tận tình và kỹ lưỡng, nhất là những khi tôi sắp thi hay ốm. Với tôi, anh giống như một anh trai hơn là một người bạn. Chính vì vậy luôn luôn vô tư “đòi hỏi” anh, làm khó anh mà không chú ý gì đến cảm giác của anh. Tôi vẫn nhớ, có lần tôi tâm sự với anh.
- Sài Gòn vui nhưng phức tạp quá. Nhiều khi, em chả thấy yêu Sài Gòn miếng nào!
Anh đùa dụng ý:
-Thế em thích ở đâu, anh về nói má bán nhà chuyển đến đó!
Tôi vô tư cười:
-Em không thích ở đâu trên trái đất hết cả!

Anh đùa theo:

- Thế anh em mình lên mặt trăng sống nhé?

Tôi chả buồn chú ý gì đến dụng ý của anh:

- Thế lên đó ở một mình đi, cho lạnh chết luôn!

Anh cũng không chịu thua:

- Anh nói ở một mình đó! Có chị Hằng, Thỏ ngọc nữa chi.

Tôi quyết tâm làm anh quê:

- Bộ anh không sợ chú cuội đánh ghen à?

Anh cười. Chắc anh lại lần nữa nhường tôi. Anh luôn vậy, trong từng lời nói, hành động luôn nghĩ cho tôi. Còn tôi vô tư đến vô tâm. Vô tư nghe lời tỏ tình của anh, rồi vô tư từ chối bằng câu đơn giản: “Em chỉ muốn làm em gái anh thôi!”. Nhưng anh vẫn không bỏ cuộc, vẫn lặng lẽ nghe tôi tâm sự những lúc tôi cần. Rồi có một lần tôi hỏi anh:

- Anh yêu em bao nhiêu?

Anh nhìn cười, như biết tôi đùa nhưng vẫn trả lời:

- Dài nhất là những con sông. Rộng hơn là biển cả. Bầu trời ôm trọn biển cả. Còn anh, yêu em bao la hơn cả bầu trời.

Với tôi, câu trả lời như một khúc nhạc sập sình, khó nuốt nhưng vẫn nghe rất thích thú vì lạ lẫm nên tôi chỉ cười:

- Sến… sền… sệt….! 

Hình ảnh: deviantart
Hình ảnh: deviantart


Anh và

Nam khác nhau đến lạ! Anh lặng lẽ đến làm tôi không hiểu, không cảm nhận được. Còn

Nam thì ồn ào với những tiệc tùng, những cuộc vui trên phố và những quà tặng hào nhoáng và đắt tiền. Cả lời chia cũng làm người ta dễ bị sốc: “Em quá trẻ con!”

Tình yêu thật phức tạp! Tôi nhớ ngày nào

Nam nói yêu tôi vì điều đó, rồi lúc chia tay cũng lại vì điều đó. Đôi lần tôi hỏi tại sao nhưng dường như có phần nào đó cũng giống như tại sao ngày đó tôi không yêu anh. Tôi vẫn không hiểu, nhưng tôi nhớ ngày anh nói chia tay - mà không phải là chia tay, đúng hơn là dừng theo đuổi tôi như cách anh nói:

- Anh xin lỗi, có lẽ anh quá ích kỷ khi không thể xem em là một cô em gái. Và vì nhiều lý do, anh không thể tiếp tục theo đuổi một điều mà anh biết nó chẳng thể nào thành hiện thực. Anh xin lỗi khi không thể tiếp tục làm một người anh trai vì anh không thể bảo trái tim mình xem em như em gái. Em từng nói anh không chịu nghĩ đến cảm nhận của em. Có lẽ em đã đúng, chắc đó là lý do mà chúng ta không đến được với nhau.

Sau những lời ấy, anh đã biến mất khỏi cuộc đời tôi như một chiếc bóng. Nhưng bây giờ tôi hiểu tại sao anh làm như vậy. Tình yêu là thế, tôi cười nửa miệng. Linh thấy tôi cười nên nghĩ linh tinh, chọc:

- Nhớ “cố nhân” rồi hở? Thế ảnh bảo sao nè?

Tớ bâng quơ trả lời:

- Sau những đổ vỡ về tình cảm, người ta thường đổ lỗi cho chính bản thân mình. Họ uống để quên rằng mình đang tồn tại hoặc tự trừng phạt mình. 

Linh lại tò mò:

-Thế sao mày hỏi câu đó vậy?

- Mày nhớ cái lần chị Quyên chia tay với anh Dũng không? Chị ấy uống bia rồi khóc đó. Tao đâu biết làm sao an ủi nên gọi điện nhờ ảnh tư vấn!

-…

-Ảnh bảo không có lý do gì phải tự làm khổ mình, làm hại bản thân mình. Nếu người ta yêu mình mà vì một lý do nào đó không thể đến với nhau, thì người ta sẽ rất đau đớn và cảm thấy có lỗi khi thấy mình như vậy. Còn nếu người ta là một kẻ bội bạc thì không có lý do gì mình phải rơi nước mắt và tự làm khổ mình vì một kẻ như vậy.

Tôi nói cho Linh mà sao giống tôi đang tự nói với mình thế này? Tôi cảm giác buồn đến cùng cực nhưng tôi biết chắc không phải vì

Nam. Có những thứ rất đơn giản mà nhiều lúc ta chẳng thể nào hiểu được, đến khi hiểu ra rồi thì quá muộn. Ly vang bị tôi đổ loang dài trên mặt đất như một phần nào đó của lòng tôi. 

Giao diện blog By, đơn giản là By
Giao diện blog By, đơn giản là By

Đọc Truyện Online – theo blog By, đơn giản là By!
Vài nét về blogger: By, đơn giản là By – “Là một kẻ đang bị treo lên cây thập giá đời. Phía trước là hàng ngàn ánh mắt lạ quen, phía sau là một hố đen sâu kín của tội lỗi, lầm lạc và… Níu tôi hay xô tôi, quyết định đó là ở bạn
http://vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/01/763208/

Filed under: Nhiều chuyện

Leave a Reply